Văn bản
Văn bản

Hậu thế con cháu hãy ghi nhớ: Ta, họa sĩ Lương Châu tên Cừu nào đó, cầm bút suốt bốn mươi năm, tận tâm với…

Hậu thế con cháu hãy ghi nhớ: Ta, họa sĩ Lương Châu tên Cừu nào đó, cầm bút suốt bốn mươi năm, tận tâm với nghệ thuật hội họa. Giờ đây khí huyết yếu ớt, mạng sống như ngọn nến tàn, ta xé ba thước lụa, lưu thư để lại cho đời. Ngày xưa, tướng quân Trương công giương cờ nghĩa, Hà Tây trở về đất Đường, muôn dân vui mừng tại chợ Thiên Thủy. Ta chứng kiến cảnh thái bình, dốc hết tâm huyết vẽ nên bức tranh “Hành Lạc Thiên Thủy”. Cô gái Hồ múa xoay tại quán rượu, trẻ em Hán chơi đùa trên đống lúa mì; tiếng chuông lạc đà vang vọng trên con đường tơ lụa, tiếng kèn góc hòa cùng sáo trúc. Bức tranh dài chín trượng, thu trọn khí huyết thái bình vào từng nét bút. Nhưng! Khi ta cầm bút, hình ảnh phồn hoa của thời thịnh thế lại hiện lên điềm xấu. Bóng kỵ binh Phiên động tuyết núi Kỳ Liên, ngựa trạm Sa Châu truyền thư khẩn. Sợ rằng bức tranh này sẽ trở thành âm vang cuối cùng của Quảng Lăng, nên ta xé nó thành ba phần... Hậu thế con cháu nếu có được mảnh tranh, hãy nhớ hai điều: Thứ nhất, ghép lại bức tranh phải như quân Quy Nghĩa thu hồi đất mất, từng tấc núi sông đều là máu và nước mắt; Thứ hai, khi hoàn thành bức tranh hãy nhớ thắp hương bái về phía Đông – không phải bái xương cốt mục nát của ta, mà là bái trăng sáng của Trường An! Thật đau buồn! Nghệ thuật hội họa có thể bị cắt đứt, nhưng hồn Đường không thể bị chia cắt; mảnh tranh có thể bị che giấu, nhưng lòng hướng về không thể bị chôn vùi. □□ năm Trăng sương Cừu Thích Tử tuyệt bút

Bình luận

Hậu thế con cháu hãy ghi nhớ: Ta, họa sĩ Lương Châu tên Cừu nào đó, cầm bút suốt bốn m… | Cơ sở dữ liệu Where Winds Meet